Wednesday, August 4, 2021

*Tin Hay Ngờ?

 

Tâm địa con người luôn thay đổi

Có thể từ thiện sang ác

Mà cũng có thể từ ác

chuyển biến trở thiện lành

Nhưng chỉ một sớm một chiều thì không thể biến đổi nhanh

Và bởi thế, mình trở nên cẩn thận!

Đường phía trước

Là con đường có nhiều nghi vấn

Khi lòng người chẳng có chút từ tâm

Và tương lai

luôn hiển hiện âm thầm

Với mưu đồ vĩ đại, sau chiêu bài ẩn nấp!

Bạn có tin?

Khi họ tỏ ra nhiều dáng dấp

Của âm mưu khống chế cả loài người

Muốn thế giới nầy

Quỳ mọp dưới bước chân đi,

Và thần phục vào quốc gia vĩ đại!

 

Đồ Ngông,

05/08/2021.

 

 

 


Monday, July 26, 2021

*Một Chút Chơi!


 Ai cần, tôi bán nước cho

Ai khô, ai khát, ai mơ, ai cần

Nước nầy chẳng có người trông

Vừa trong, vừa mát, vừa lòng người mua

Bao năm nước vắng bóng rùa

Chưa người quậy phá, nước mưa không gần

Lấy vào nước sẽ thật trong

Người mua đắc chí, nhưng tôi lại buồn!

 

Đồ Ngông,

27/07/2021.

 

 

 

Friday, July 23, 2021

* "Kẻ Có Tình, Ngồi Rình Trong Bụi..."!

 

Đồ Ngông tôi chỉ lấy một câu của vế đầu để làm cái tựa bài nầy. Đầy đủ của nó là “Kẻ có tình ngồi rình trong bụi, Kẻ vô tình lủi thủi mà đi” mà Đồ Ngông đã nghe được từ trong một vở hài kịch phát trên radio hồi còn nhỏ, nhưng có lẽ chúng cũng bắt nguồn từ kho tàng “tục ngữ, ca dao” trong dân gian của dân tộc ta mà thôi!

Kẻ có tình mang một tâm ý “cố tình theo đuổi người khác để thực hiện những mưu đồ gì đó” mà người ấy muốn đạt được. Và, trong khi, người bị làm mục tiêu không thể ngờ tới hoặc vẫn lặng lẽ, âm thầm không hề chú ý đến “dã tâm” của kẻ cố tình! Giống như những kẻ trộm cắp luôn theo dõi, đợi chờ sự hờ hững, không lưu ý của nạn nhân mà ra tay trộm cắp, móc túi, cướp giựt đồ vật, tiền bạc từ một ai đó. Hay là chúng lợi dụng chủ nhà đi vắng, ra ngoài rồi tìm cách đột nhập và cuỗm đồ của người ta. Cũng vậy, trong cuộc đời có những kẻ lớn hơn hay có sức mạnh hiếp đáp người sức yếu, thế cô, làm cho họ nhiều ấm ức, tức tưởi đã khiến kẻ yếu thế không thể nhịn nhục, phải tìm cách đánh lén vì không thể đối đầu trực diện. Chính vì thế mà cần đến sự ẩn nấp, trang bị vũ khí dù là khúc cây, hoặc sắt tấn công kẻ mạnh để trả thù. Tất cả đều chứng minh “Kẻ có tình ngồi rình trong bụi, kẻ vô tình lủi thủi mà đi”!

Những chuyện như vậy chứng minh cho sự phức tạp trong cuộc sống, đời thường của con người, nhất là những con người yếu đuối, thế cô bị ức hiếp; hay những kẻ “lười biếng, xài to” không muốn làm, lại muốn thụ hưởng mọi thứ, ăn chơi, nhậu nhẹt thừa sơ hở để “chôm” lấy của cải người khác! Đi xa hơn nữa ta cũng thấy con người tận dụng ý tưởng ấy vào trong các cuộc chiến tranh mà điển hình là trong cuộc chiến tranh “du kích” dùng “sức yếu để chống lại cái mạnh”, dùng “thô sơ để đối chọi với tân tiến”, dụng “ít để chống nhiều”! Ấy là “sách lược” của chiến tranh!

Với chiến tranh “du kích”, kẻ “cầm đầu” sử dụng “lực lượng ít, khởi đầu” trà trộn trong dân chúng, tạo nên sự kiện hay điều gì đó chống lại kẻ cầm quyền để cho kẻ cầm quyền nghi ngờ, giận dữ, bắt bớ, giam cầm, điều tra người dân vô tội. Từ đó, người ta tuyên truyền, khơi dậy lòng căm thù trong dân chúng rồi hướng người dân vào sự “tàn ác, bất công, đàn áp” của nhà cầm quyền để lôi kéo người dân vào lực lượng của mình. Như vậy, người dân là “kẻ vô tình lủi thủi mà đi”! Và để cho sự hoạt động, phát triển thuận lợi người ta sẽ tìm cách tận diệt, khủng bố thành phần chính quyền từ trong các cấp địa phương, để các cấp thừa hành phải hoảng sợ từ bỏ vị trí, nếu các chỗ ấy biến mất lại càng tốt hơn cho sự hoạt động. Từ đó chiến tranh du kích dần phát triển mạnh hơn, thuận lợi cho những kẻ cầm đầu thực hiện mục tiêu của họ.

Tưởng rằng, chuyện đến đó là cuối cùng của tư tưởng ấy, nhưng không! Trong thế giới lớn lao của nhân loại, điều ấy cũng vươn lên đến nơi tột đỉnh của tư tưởng. Người ta tận dụng để đạt được mục đích sau cùng là tiến đến “thống trị nhân loại”, hay nói theo chuyện kiếm hiệp của Tàu là “làm Bá chủ Võ lâm”!

Hoặc nói đúng hơn là tâm lý, tinh thần muốn tất cả mọi người trên thế gian nầy phải quy phục về một mối, quy phục về nước mình, dân tộc mình vì nước ta là nước lớn, nước mạnh. Cho nên với tư tưởng đó, người ta dùng đủ mọi cách để “vươn lên” trở thành là nước lãnh đạo. Tuy nhiên để chiến thắng, theo như Binh Pháp cổ thì “phải biết ta, biết người” hầu “trăm trận, trăm thắng”, nhất là chủ trương của chủ thuyết: “Nhất định thắng kẻ thù” hầu biến thế giới nầy chỉ còn có một. Từ đó, thu thập những gì địch có; và phát triển, cố giữ những gì ta có đã bắt đầu! Trong thế giới nhiều nước, nhiều dân tộc muốn giành được chiến thắng thì cần đến thu thập tài liệu về đối tác lẫn kẻ thù đôi khi cũng của kẻ thuộc “phe ta”, cho nên “Tình báo” là quan trọng hơn cả!

Những ngày trước, khi các phương tiện còn thô sơ, chưa có internet, kỹ thuật máy móc hạn chế, các nước tìm cách gài người làm tình báo, đôi khi hoạt động “hai mang” để lấy tin tức về mọi ngành, nhất là về quân sự và kinh tế. Họ tận dụng mua chuộc người sở tại, chuyên viên; lôi kéo tình yêu nước của kiều bào; cho người hoạt động xen vào ngành ngoại giao, du lịch, du học, báo chí, chuyên viên nghiên cứu, thương gia…nhiều, nhiều lắm. Người ta chi tiền cho ngành nầy không tiếc, chỉ mong lấy được thật nhiều về các phát minh, kỹ thuật, khoa học, kinh tế, những sáng chế về vũ khí, về tất cả những gì mà kẻ địch có. Ngày nay người ta tận dụng “hackers” để đột nhập vào các trang mạng “đánh cắp, sao chép, hủy hoại” những tài liệu cần thiết “để biết rõ kẻ thù” hầu đạt được chiến thắng cho mưu đồ “thống trị thiên hạ”! Cho nên: Chỉ có những kẻ “ngây thơ” đã rước “hổ vào nhà”, “bỏ ngõ cho kẻ thù tự do bay nhảy trong vùng đất cấm của mình” để ngày nào đó hổ quay trở lại “ăn thịt mình”. Những bài học ấy nhiều nước từ Châu Mỹ đến cả Âu Châu, và nhiều nước khác phải “ngậm ngùi” cho một bài học “đã qua đi”! Dù có hối tiếc thì cũng quá muộn màng!

 

Đồ Ngông,

22/07/2021.

 

 

 


Wednesday, July 21, 2021

*Học Ở Đâu?


 

Ông học ở đâu, chẳng biết rằng

Con người khi đói lại cần ăn

Đi ra, đâu phải là sung sướng

Thời dịch lo rồi, bụng đói nhăn.

 

Ông học ở đâu, đến cỡ nào

Quyền năng, chức trọng đến thế sao

Ngôn từ láo xược như vô học

Thế lại ông còn đứng đó sao?

 

Trường nào dạy thế, ông cho biết

Tớ muốn vào chung để kiếm tiền

Hầu giúp vợ con đang đói rã

Cơn nghèo đeo đuổi mãi triền miên!

 

Ông học ở đâu nên chức phận

Trường nào đào tạo, kiếm không ra

Tớ đang lắm léc, tra tìm lục

Mong nộp đơn vào, kiếm chút “da”!

 

Từ xưa cơm gạo, rau khoai củ

Ngô, sắn, bo bo… khắp nẻo đường

Thừa thải có nhiều, đâu có bánh

"Mì nào, mầy lại phải vương vương"?

 

Đồ Ngông,

21/07/2021.

 

 

 

Tuesday, July 6, 2021

*Nhớ Về Trăm Năm!

 

Trăm năm cho một kiếp người

Trăm năm khắc khoải, cuộc đời đớn đau

Trăm năm ít sướng nhiều sầu

Trăm năm ta biết là đâu cỗi nguồn…!

Trăm năm ôm mãi nỗi hờn

Sống không ra sống, chết dần trong tâm.

Trăm năm lặng lẽ, âm thầm

Mơ cùng ảo tưởng, nhìn không bến bờ

Ta đi, đi mãi thẫn thờ

Thiên đàng, địa ngục hay là trần gian

Đường dài chướng ngại gian nan

Như bầy người gỗ, vẫn là… ước mơ!

 

Đồ Ngông,

07/07/2021.

 

 

 


Thursday, June 24, 2021

* "Chẳng Ai Chịu Cha Ăn Cướp"!

 

Đó là câu “Tục ngữ” trong Văn học Việt Nam, hay nói đúng hơn là trong “Kho tàng Văn Chương Bình Dân” của người dân Việt. Trải qua nhiều chìm nổi, lặn lội với cuộc sống thực tế, người đời đúc kết được điều kinh nghiệm ấy bằng vài chữ để lưu truyền lại cho đời sau. Và cùng theo bao năm lớn lên, lang thang đó đây Đồ Ngông tôi cũng chiêm nghiệm được sự chính xác của câu ấy để rồi lại càng thán phục cổ nhân nhiều hơn. Nhất là sau thời gian đất nước thống nhất, với sự tổ chức, tái cơ cấu xã hội theo cách mới làm cho dân chúng lâm vào nhiều khó khăn, thiếu thốn và phải tìm phương cách sống cho chính mình, gia đình; nhiều người trở nên lì lợm, sinh ra trộm cướp. Cái điều oái oăm lại là người bắt trộm cắp giao cho chính quyền địa phương xử phạt thì lại phải lo cơm nước cho những tội phạm ấy, vì chính quyền không có tiêu chuẩn cơm gạo để nuôi. Thế là người dân đành bất lực với trộm cướp; vả lại khi bắt họ thì họ phi tang, quăng vật chứng rồi chối bỏ, mà luật thì đòi hỏi phải chứng minh, cho nên toàn xã hội cũng như chính quyền nuôi dưỡng cho tội phạm! Điều ấy đã khiến cho các lề thói đạo đức trở nên lỗi thời! Nền tảng xưa có cơ thay đổi trong một sớm một chiều!

Đồ Ngông tôi không nói ngoa đâu, cũng như không là đặt chuyện. Đó là những bước đầu biến chuyển cho đến tình trạng hiện nay gọi là “vô phương cứu chữa”! Đến khi lọt được ra ngoài được tiếp xúc với những người trong cùng chế độ với mình ở các xứ khác, thì lại thấy tâm tính của họ cũng chẳng khác với nhóm mình là bao nhiêu, mặc dù họ đều là dân tứ xứ khác địa phương, phong tục và tập quán! Từ người Ba Lan, Liên Xô đến Ukraine, Tân Cương, Trung Quốc đều có những tâm tính khá giống nhau khác xa với người gốc Anh hay địa phương. Cái kiểu giành giựt, ích kỷ, chỉ thấy có mình phảng phất nặng mùi, chẳng khác gì nhau với những người xuất thân cùng một chế độ được coi là “tốt nhất” trong thiên hạ trong thời hiện đại! Rồi lại nhìn và so sánh nơi mà mình được cho định cư: Ôi! Sao người ta đâu có cần vận động, tuyên truyền, hô hào cho một cái xã hội tối ưu, thế mà người ta đạt được rất nhiều thành quả mà những người lãnh đạo “cổ hủ” kia từng mơ ước! Nhìn vào những người già an nhàn, không lo lắng cho mình về vật chất cũng như tinh thần, nhìn vào những đứa trẻ con được nuôi nấng đầy đủ, chăm sóc, đi đến trường không tốn tiền (nếu đừng đi vào các trường tư thục), sinh viên được cho mượn tiền đi học, nhất là những người cô đơn phải nuôi con hay người tàn tật, sao họ được ưu đãi đến thế. Tôi lại nhớ đến câu thơ của Tố Hữu: “Sữa để em thơ, lụa tặng già” mà mủi lòng! Đâu phải cung cấp hàng theo tiêu chuẩn, người nhận đâu phải cầm giấy tờ đến nơi phân phát để được ban phát. Họ được cung cấp tiền để muốn mua gì thì mua, trẻ con được mua nhiều thứ chẳng riêng gì sữa; người già muốn mua bao nhiêu lụa lại chẳng được. Té ra xã hội của người ta đã biến đổi quá xa so với những gì mà các người dẫn đường cố gắng để đi tới. Vượt chông gai bao năm để rồi đoàn người cứ lẩn quẩn trong đấu tranh nội bộ, chống hết tiêu cực nầy đến tiêu cực khác, sửa sai lầm liên miên mà chưa hề khắc phục được. Tổ chức của mình càng ngày càng tệ hơn thôi. Đúng là con người không vượt qua ba điều mà Đức Phật đã chỉ rõ: Lòng Tham. rồi đến Sân Hận và Si Mê. Chỉ nội trong cái Lòng Tham thôi biết bao nhiêu cuộc tham nhũng, hạch sách, đòi hỏi, lũng đoạn tiền bạc của người dân, kết cấu với người bên ngoài để làm tiêu tan, hao mòn đất nước. Từ một tổ chức được cho là cống hiến, thanh liêm trở nên một bầy đàn cấu kết, bao che cùng nhau phá hoại, làm giàu trên sức lao động của biết bao người. Thế nhưng chẳng ai chịu cha ăn cướp bao giờ!

Chuyện đời ai cũng vậy, với kết quả tốt thì người ta giành về mình, những gì xấu xa hay bất lợi thì đổ về cho người khác, mặc dù do chính mình gây ra từ vô tình hay cố ý. Đó là điều mà người đời gọi là vô ý thức và thiếu trách nhiệm! Nhất là khi mà người làm ra tránh né để bảo tồn vị thế và quyền năng của mình, nếu không là được bao che thêm do từ người phía trên.

Đó là sự chối bỏ các hành động còn tương đối gọi là nhẹ nhàng, còn có những chuyện dữ dội hơn là người ta giống như kẻ cướp, cướp hay chiếm đoạt, áp bức mà cứ cho mình như là người nhân đạo giúp người. Người ta trở nên dối trá, giở những thủ đoạn nhằm chiếm lấy sự chiến thắng.

Từ lúc nhỏ, Đồ Ngông tôi từng chứng kiến, đôi khi cũng đã là nạn nhân của những đứa trẻ nhỏ bị mấy thằng lớn hơn bày đánh. Chúng luôn đổ thừa cho kẻ yếu, nhỏ hơn là khêu khích, trêu chọc nên chúng mới đánh. Bạn có tin điều ấy không? Tưởng các chuyện ấy chỉ xảy ra trong thời con nít, nhưng đến khi lớn lên thì không phải vậy. Từ những chuyện được viết ra trong truyện Tàu của các triều đại mà mình đã đọc, cho đến thực tế ngoài đời cũng không khác gì xa lắm! Chuyện các nước lớn khuấy động nước nhỏ chư hầu của mình để tìm cớ đánh nước nhỏ khác đã xảy ra giống như trong truyện. Chắc người Việt mình không lạ với chuyện của Kampuchia tàn phá, giết chóc ở biên giới phía Nam, để rồi Việt Nam tiến sang Kampuchia diệt nhóm Polpot, và Tàu lấy cớ “Dạy cho môt bài học”, và “Do nước nhỏ ăn hiếp nước lớn” mà đánh Việt Nam. Đúng là vừa “ăn cướp vừa la làng”!

Chuyện không phải dừng ở lại những trường hợp như vậy, mà còn tiến xa hơn nữa; nhất là trong thời hiện đại khi mà một nước lớn hùng mạnh lại muốn chiến thắng trên mọi lĩnh vực để trở thành “bá chủ võ lâm” như trong các truyện kiếm hiệp của Tàu, thì người ta lại càng tinh vi hơn. Chính vì vậy mà họ không từ bỏ mọi thủ đoạn, hình thức để giành được chiến thắng; thực hiện mưu đồ. Trong lịch sử chứng minh “Muốn thắng được địch thì phải hiểu rõ kẻ địch theo binh pháp Tôn Tử: “Biết địch, biết ta trăm trận trăm thắng” cho nên mọi phương thức thu thập tình hình của giặc là cần thiết bằng mọi thủ đoạn từ tình báo, giao hảo thân thiện, lợi dụng sơ hở, cài người vào mọi phương diện du lịch, ký giả, nghiên cứu văn hóa, doanh nhân thương mại, du học sinh…Nói chung là trên bất cứ hình thức nào đều cũng có thể thu thập tin tức được cùng với mua chuộc, hối lộ người địa phương cộng tác với họ. Nhưng nếu đổ bể thì họ đều chối bỏ giống như họ không từng làm: “Ai chịu cha ăn cướp bao giờ”!

Tùy theo tình hình thuận lợi hay không mà họ có kế hoạch tiến hành; “lùi một bước để tiến hai ba bước” khi tình hình trở nên khó khan; nhưng chung cuộc vẫn không chùn bước, chờ thời cơ đến. Để chiến thắng trong cuộc chiến tranh và đại cuộc họ sẽ nghiên cứu đến những thứ tối ưu trong hiện thời từ vũ khí, quân sự, nhân lực đến kỹ thuật, khoa học lẫn y học. Người ta có thể nghiên cứu đến “chiến tranh vi trùng” để tàn phá đối phương. Nếu một mai rủi ro thì họ chỉ đổ thừa vào thiên nhiên và hủy mọi bằng chứng, chối bỏ mọi sự kiện mặc dù chuyện xảy ra bắt đầu kế bên, hay ngay tại những phòng nghiên cứu về sinh học. Ai chịu cha ăn cướp bao giờ!

Đôi khi người ta lại gian lận trong những cuộc bầu cử để tạo nên ưu thế cho đảng phái của mình trên cương vị lãnh đạo, nhưng bao giờ họ cũng cho rằng là mình công bằng, minh bạch, chính đáng và luôn cản trở mọi hình thức kiểm tra lại. Thế thì: Tại sao? Chẳng qua: “Chẳng ai chịu cha ăn cướp bao giờ” và luôn để giành phần thắng về mình!

 

Đồ Ngông,

24/06/2021.

 

 

 


Tuesday, May 25, 2021

*Đảng "Cướp Của Nhà Giàu Chia Cho Nhà Nghèo"!


Ngày xưa, lúc tôi còn bé thì đã có nghe người ta nói đến Đảng “Ăn cướp nhà giàu chia cho nhà nghèo” mà tôi chẳng biết gì cả. Dù mang nhiều thắc mắc nhưng không biết hỏi ai, và không biết vì sao? Rồi lớn hơn chút ít nghe mấy người lớn trong thôn xóm thường nhắc đến những “anh hùng hảo hớn” để nói đến những người tương đối có sức mạnh, ưa xâm trên mình, tay chân những hình thù lạ lẫm, thích có các hành động mạnh, đa số thường có võ nghệ. Đến khi Đảng “Cướp Rừng Xanh” được báo chí hay đề cập đến, mà nơi đóng doanh trại của họ không xa làng quê tôi lắm thì tôi mới nghe nói nhiều đến “cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo”, và dù gì nó vẫn không qua khỏi danh từ “Đảng cướp”. Rồi từ ngày anh em ông Bời, ông Liễu “bị” chết đi thì Đảng ấy tan rã. Sau nầy Đảng cướp ấy được nhắc lại trong phim gì đó, hình như trong phim “Ván bài lật ngữa” thì phải? Điều ấy tôi không chắc lắm! Tuy nhiên, với những người sống trong vùng của họ xem họ giống như những “anh hùng hảo hớn” đôi khi nói trại ra là “anh hùng hảo hán” thế thôi! Những vụ cướp họ làm ấy có kết quả ra sao và có chia cho người nghèo không thì không mấy người biết, nhưng ít ra họ cũng là những kẻ cướp, chuyên đi ăn cướp của người khác, đôi khi cũng giết người. Chính vì vậy mà Đảng của họ phải bị loại trừ do chính quyền đương thời!

Đến khi lớn hơn chút nữa thì tôi được nghe nhắc đến tác phẩm “Thủy Hử” trong kho truyện Tàu (mà người dân Việt Nam ưa thích từ trong dân gian cho đến các học giả hay đọc, nghiên cứu), nhất là sau khi các truyện đó được in ra bằng “Chữ Quốc Ngữ” thì sự phổ biến được lan truyền ra khắp dân gian theo trào lưu phát triển của Chữ Quốc Ngữ. Đối với tác phẩm “Thủy Hử”, các nhân vật thường được xem là “anh hùng”, do đó mới có câu “một trăm lẽ tám anh hùng Lương Sơn Bạc” với những mưu mẹo, thủ đoạn, sách lược mà họ thực hiện dù là qua ngòi bút của Tác Giả Thi Nại Am (hay là La Quán Trung?). Bộ truyện nầy sau tôi biết được là những nhà quân sự lẫn chính trị tìm đọc để nghiên cứu các sách lược, mưu mô trong đó nhằm giúp cho con đường thực hiện đường lối của họ, cùng với hai bộ truyện khác là Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa cùng Đông Châu Liệt Quốc. Điều biết là như vậy, nhưng mãi nhiều năm sau, khi lâm vào cơn bệnh dài ngày, tôi mới có dịp dùng thời gian ấy để tìm đọc được chúng. Từ đó tôi mới hiểu được chút nào về “anh hùng hảo hớn” và liên hệ vào “ăn cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo”, tuy nhiên tinh thần ấy cũng không rõ ràng bằng câu chuyện “Robinhood” của phương Tây.

Trong dân gian, người ta thường đánh đồng “ăn cướp” nhà giàu chia cho người nghèo với người bênh vực chống bất công đối với những người có quyền thế làm giàu bằng áp bức, bốc lột, cướp của bằng công sức của người khác. Nhóm cướp đi ăn cướp những nhà giàu là những nơi có tiền của mà vẫn không phân biệt dù là các gia đình ấy phải lao động cật lực ra để giàu có. Họ cũng đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới tạo được cơ nghiệp! Còn việc chia cho người nghèo được bao nhiêu thì ít ai biết được, nhưng có điều chắc chắn là họ sẽ giữ lại phần lớn tiền của nào đó để cung ứng cho chính họ và tổ chức bù vào công lao, công việc nguy hiểm mà họ dấn thân vào!

Đến khi cuộc chiến tranh tương tàn, tàn khốc trên đất nước chấm dứt, đất nước bước vào thời gian hòa bình, thống nhất, dân gian có nhiều người cho rằng: Từ đây người ta không phải cực khổ nữa, nhà nước sẽ lấy của nhà giàu chia cho người nghèo để rồi ai cũng sẽ như ai. Nhưng không, tất cả đều khác đi! Tất cả đều do nhà nước quản lý, nhân dân phải bươn chãi: “Lao động là vinh quang, lang thang là chết đói”. Người dân chia ra nhiều thành phần, tiêu chuẩn khác nhau, hưởng quyền lợi, được đối xử cũng khác nhau. Các tổ chức mới được tiến hành khiến mọi tiến triển bình thường của xã hội trước kia đình trệ, gần như ngưng hẳn để đợi chờ cho cuộc cải tạo theo cách mới. Dân chúng phải lâm vào mọi tình huống khó khăn. Để sinh tồn người dân đã phải làm đủ mọi cách để kiếm được tiền, thực phẩm cung ứng cho chính mình và gia đình, nạn buôn nhỏ hay buôn lậu theo các ngõ ngách được tiến hành, kể cả những vụ cướp bóc, giết người cướp của. Từ vấn đề chính trị lẫn kinh tế, dân chúng đã làm một cuộc “đào tẩu” vĩ đại trong lịch sử của dân tộc; dù trước đó, vào thời gian chiến tranh ác liệt, không mấy người bỏ nước ra đi! Người ta phải vượt rừng sâu, biển cả để sang xứ người dù phải hi sinh đến mạng sống. Đó là do sự áp dụng vào thực tế của một chủ nghĩa được cho là “tốt đẹp nhất” của loài người! Và chủ nghĩa ấy đã bị sụp đổ vào những năm sau đó ở trên phần đất sản sinh ra nó.

Tuy nhiên, sau khi đến được xứ người, tôi lại tiếp xúc được một chế độ thoải mái hơn nhiều: Người dân luôn được tôn trọng, giúp đỡ, được hưởng tự do, hạnh phúc cùng những điều mà người Cộng Sản mơ ước thực hiện. Cái xã hội ấy không cần tuyên truyền, hô hào ầm ĩ, không cần phải bóp nghẹt đời sống của người dân; không phải chuyện nhà nước quản lý, quốc hữu hóa xí nghiệp, tổ chức thương nghiệp để người dân xếp hàng đi mua nhu yếu phẩm theo tiêu chuẩn; không có hợp tác xã nông nghiệp gì cả và nhất là không cần đến “sự áp bức, trấn áp” của lực lượng đặc biệt an ninh trong guồng máy tổ chức của chính quyền. Xã hội ấy là một xã hội vẫn còn các cơ cấu như là một xã hội Tư bản, nhưng những người tàn tật, cô đơn được chế độ ưu đãi giúp đỡ; người không có việc được trợ cấp để sinh sống, chi phí trong lúc đi tìm việc; được hưởng chế độ y tế từ khám bệnh cho đến bệnh viện tùy theo lợi tức của mình; trẻ con, người già được quan tâm, giáo dục công cộng không phải trả tiền. Sinh viên ở Đại học được cho mượn tiền để theo đuổi sự học, khi ra làm sẽ từ từ hoàn trả lại sau…Nói chung sự tổ chức xã hội như là mô hình mơ ước của người Cộng Sản theo đuổi. Tuy nhiên, cái Tổ chức đó khiến tôi lại nhớ về câu chuyện mà tôi đề cập đến trong bài nầy, ấy là chuyện “Cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo”. Cái vấn đề là lấy tiền ở đâu ra để nhà nước chi phí trợ cấp cho rất nhiều người như vậy? Tất cả những người già, trẻ con, tàn tật, người neo đơn lại thêm lực lượng thất nghiệp; cùng với những mạng lưới các tổ chức phục vụ cho xã hội cùng với chi phí khám bệnh, bệnh viện cho người dân cùng các trợ cấp khác. Đó là chưa kể đến các chi phí cần thiết để sử dụng cho quốc gia. Nếu nghĩ kỹ một chút ta sẽ thấy các chi phí khổng lồ ấy từ đâu? Từ tài nguyên quốc gia, từ tiền thuế của các công ty, xí nghiệp, từ tiền thuế của những người đi làm,..Như vậy sở thuế chính là “Một tổ chức cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo”.

Sở thuế là Tổ chức của Chính phủ căn cứ vào lợi tức của xí nghiệp, công ty, cá nhân đi làm mà tính thuế theo tỉ lệ hợp lý, nhưng để chi cho các khoản chi các phúc lợi xã hội mà người dân được hưởng thì số thuế phải đánh cao hơn với những ai có lợi tức, lấy đó cung ứng cho người khác. Bỡi thế mà người đi làm đóng thuế phải chịu thuế thật nhiều khiến cho người đi làm phải nghĩ đến “nên làm nhiều hay làm ít”? Còn những ai được hưởng các phúc lợi xã hội thì họ “thấy sướng thì cần gì phải làm” hay “đi làm chẳng có lợi bao nhiêu” nên xảy ra điều tiêu cực xảy ra. Nếu suy nghĩ một chút xa hơn ta sẽ thấy một sự bất công ngấm ngầm trong xã hội: “Không phải người nghèo bị bốc lột mà chính là những nhà giàu” hay đúng hơn là những người “đi làm, đóng thuế” bị bốc lột để cung ứng cho xã hội. Điều đó khiến cho tôi nghĩ về giai đoạn mà Marx gọi là “Cộng sản nguyên thủy” của thời kỳ sơ khai của loài người, mà nơi đó đã chính vì “sự bốc lột của những người muốn ở không mà hưởng đối với người siêng năng làm việc” mà xã hội Cộng sản ấy bị ta rã để bước sang Thời Kỳ Tư Hữu. Bao nhiêu người siêng năng bỏ công sức lao động của mình, làm cật lực để xây dựng điều gọi là “Tư hữu riêng tư”! Và đối với những quốc gia có Đảng gọi là Đảng Cấp Tiến (như Lao Động, Dân Chủ) là những Đảng chú ý đến phụ giúp người dân “nghèo” nhiều thì Đảng ấy sẽ sử dụng ngân sách của quốc gia chia cho người dân nhiều hơn; vì thế mà người ta gọi Đảng ấy là Đảng Xài Tiền. Còn Đảng ngược lại phải tìm cách đem tiền “đền bù” lại cho ngân sách nên được gọi là Đảng Kiếm Tiền. Thật là oái oăm cho con đường Chính Trị!

Đồ Ngông tôi cứ nghĩ ngông như vậy! Không biết là chuyện xã hội thật đúng hay sai? Thôi thì, mình cứ nghĩ tới đâu thì tới! Bàn chuyện tào lao cho nó vui vậy mà!

 

Đồ Ngông,

2205/2021.